Hành động “vô cùng khó hiểu” trước khi chết của Hoàng đế nhà Minh

Năm 1644, Hoàng đế ở đầu cuối của Minh triều là Sùng Trinh đã lên núi Cảnh Sơn treo cổ trên cây tự tử .
Tuy nhiên, trước khi chết, ông đã làm một việc khiến người người kinh ngạc – đó là cho thu lượm và an táng di cốt của Ngụy Trung Hiền một cách trang trọng trên chùa Hương Sơn Bích Vân .
Với một người đang cận kề với cái chết, vì lý gì Sùng Trinh lại làm một việc nhìn vào có vẻ như như không có ý nghĩa, thậm chí còn chẳng khác gì đang tự vả vào miệng mình như vậy ?

Sùng Trinh kế vị vào năm Thiên Khởi thứ 7 (1627). Chỉ hai tháng sau khi đăng cơ, ông liền bắt đầu hạ thủ đối với đại thái giám được hoàng huynh vô cùng tín nhiệm – Ngụy Trung Hiền.

Bạn đang đọc: Hành động “vô cùng khó hiểu” trước khi chết của Hoàng đế nhà Minh

Sau khi xóa bỏ tổng thể những chức vụ bên trong, ngoài cung của thái giám họ Ngụy, ông ta khởi đầu được Sùng Trinh tha tội chết, bị đưa đến Phượng Dương trông coi mộ tổ vua nhà Minh .
Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau đó, vị vua ở đầu cuối của Minh triều giật mình hạ lệnh đổi khác hình phạt so với Ngụy Trung Hiền, hạ lệnh bắt giữ ông ta ngay lập tức .
Thực hiện việc áp giải Ngụy Trung Hiền khi đó là Cẩm Y Vệ. Tất cả những tay chân, đồng đảng của viên đại hoạn quan này đều lập tức bị truy bắt .

Nguỵ Trung Hiền là hoạn quan khét tiếng lộng quyền trong lịch sử phong kiến Trung Hoa.
Nguỵ Trung Hiền là hoạn quan nổi tiếng lộng quyền trong lịch sử vẻ vang phong kiến Trung Quốc .
Ngụy Trung Hiền nhận được tin này khi đang trên đường đi Phượng Dương. Lúc đó, ông ta đang nghe nhạc trong một nhà trọ .
Lệnh bắt giữ cùng với tiếng nhạc thê lương đã khiến đại thái giám nổi tiếng Minh triều vô cùng phiền muộn. Sáng sớm hôm sau, người ta phát hiện họ Ngụy đã treo cổ tự tử bên trong phòng trọ. Thời điểm đó là đầu năm 1628 .
Sau khi Ngụy Trung Hiền chết, Sùng Trinh liên tục công cuộc thảo phạt bè đảng hoạn quan trong triều đình, khởi đầu một cuộc giao dịch thanh toán trên quy mô lớn so với những viên thái giám có manh nha chống đối triều đình .
Khách thị ( vú nuôi của vua Hy Tông và là người đã tiếp tay cho Ngụy Trung Hiền làm mưa làm gió trong cung ), gia quyến họ Ngụy và họ Khách, những người cùng cánh với Ngụy, Khách lần lượt bị hạ lệnh bắt và xử tử .
Các chức quan đã được “ ban thêm ” dưới thời vua Hy Tông đều bị Sùng Trinh ra lệnh triệu hồi – hành động nhằm mục đích cắt đứt mọi quyền lực tối cao của những hoạn quan .
Do hiểu rõ sự bành trướng của những hoạn quan khi đó hơn bất kể ai, nên vị tân vương này liên tục đưa ra những lệnh cấm, hạ lệnh cho những hoạn quan không phụng mệnh Hoàng đế tuyệt đối không được xuất cung, cắt đứt mọi thời cơ tìm kiếm thế lực tương hỗ từ bên ngoài .
Đồng thời, Sùng Trinh còn hạ lệnh dỡ bỏ hết những từ đường do Ngụy Trung Hiền kiến thiết xây dựng ở những địa phương và Phục hồi lại danh dự cho phái Đông Lâm đối địch và bị họ Ngụy hại trước đây .
Tuy nhiên, 17 năm sau đó, Sùng Trinh lại thực thi an táng cẩn trọng cho Ngụy Trung Hiền, việc làm này khiến người đời không khỏi do dự, khó lý giải .

Việc bài trừ Ngụy Trung Hiền và đồng bọn đã giúp Sùng Trinh giành điểm cộng trước bách tính.
Việc diệt trừ Ngụy Trung Hiền và đồng bọn đã giúp Sùng Trinh giành điểm cộng trước bách tính .

Từ đề phòng đến tin cậy thái giám – quy luật hay sự ngẫu nhiên?

Về yếu tố này, có một cách lý giải như sau : Sùng Trinh sở dĩ làm như vậy là vì trong toàn cảnh những bài hát của nước Sở vang vọng bốn bề, lại nghe thái giám tùy tùng Tào Hóa Thuần nói rằng “ Nếu Ngụy Trung Hiền còn sống, thời thế chắc như đinh không đến mức này ” .
Hiển nhiên, trong mắt những thái giám, Ngụy Trung Hiền có bản lĩnh và thực dụng hơn người phái Đông Lâm. Phải chăng, Sùng Trinh ở đầu cuối đã phải mặc nhận điều này ?
Điểm tiên phong hoàn toàn có thể chứng minh và khẳng định là : Sùng Trinh chấp chính 17 năm và trong 17 năm ấy, đổi khác lớn nhất chính là sự chuyển biến trong thái độ so với những tầng lớp hoạn quan .
Trong tiến trình đầu lên nắm quyền, ông đã ra tay giết đại thái giám họ Ngụy, bộc lộ thái độ khinh ghét cực độ so với những thái giám trong triều .

Tuy nhiên, trong giai đoạn tiếp theo đó, thái độ của vị vua này đối với hoạn quan dần trở nên tối đẹp hơn và bắt đầu trọng dụng họ.

Từ một Hoàng đế thù ghét hoạn quan thấu xương, tại sao Sùng Trinh sau đó lại hoàn toàn có thể ỷ lại, phụ thuộc vào thái giám, giao cho họ quyền lực tối cao cao trong triều ?
Không thể diệt trừ năng lực những đại thần yếu kém về cả năng lượng và lòng trung thành với chủ, khiến Hoàng đế tuyệt vọng .
Trong khi đó, thái giám ngày đêm theo gót vua, lại biết nghe lời, phục tùng vô điều kiện. Có thể Sùng Trinh đã nghĩa rằng, những đại thần không đồng tâm nhất trí, chỉ có những thái giám biết nghe lời, đáng an toàn và đáng tin cậy .
Khi Lý Tự Thành dấy binh tạo phản, thời gian vô cùng nguy kịch, Sùng Trinh hoàn toàn có thể đã dành những phút giây sau cuối của mình để ngẫm lại việc tiêu diệt Ngụy Trung Hiền và bè đảng hoạn quan .
Ông đã sử dụng người của phái Đông Lâm theo tư tưởng Nho gia để Phục hồi xã tắc nhưng khi vương quốc lâm nạn, dịch chuyển, đứng trước rủi ro tiềm ẩn tồn vong, những người này chỉ biết nói những lời sáo rỗng .
Sự nhu nhược, thối nát và bất lực của họ đã khiến Hoàng đế không khỏi tuyệt vọng .
Trước khi vua Sùng Trinh Chu Do Kiểm tự sát, ông có để lại một đoạn di ngôn nổi tiếng, còn ghi chép lại đến thời nay : Trẫm chết đi cũng không có mặt mũi nào gặp tổ tông, sống trên đời đã làm điều có lỗi, nguyên do cũng vì quá an toàn và đáng tin cậy vào những đại thần .
Hiển nhiên, trong câu nói này, đối tượng người tiêu dùng chịu nghĩa vụ và trách nhiệm trước sự diệt vong của Minh triều không được Sùng Trinh đặt lên vai những thái giám, thay vào đó chính là những đại thần trong triều .

Sự nổi lên của tầng lớp thái giám trong cung đình tỉ lệ nghịch với sự hưng thịnh của mỗi triều đại phong kiến Trung Quốc.
Sự nổi lên của những tầng lớp thái giám trong cung đình tỉ lệ nghịch với sự hưng thịnh của mỗi triều đại phong kiến Trung Quốc .
Có thể chứng minh và khẳng định một điểm, rằng Ngụy Trung Hiền là một đại diện thay mặt của những tầng lớp thái giám – một nô tài tốt của Hoàng đế .
Thế nhưng, thái giám này lại thiếu một thứ vô cùng thiết yếu – đó là chữ tâm. Sự thiếu vắng này khiến ông ta không hề trụ vững với giấc mộng thống trị thiên hạ của mình .
Những người như Ngụy Trung Hiền, ngay cả có thành tâm phò tá gia chủ cũng không có ý cứu dân cứu nước .
Lịch sử cũng đã chứng tỏ rằng, sau khi quân Thanh giành thế thượng phong, thay thế sửa chữa Minh triều, dòng họ Ái Tân Giác La đã không thay đổi gian sơn xã tắc. Thanh triều sau đó đã học học triều đại trước rất nhiều .
Ban đầu, triều đại này cũng tỏ thái độ ác cảm cực độ so với những thái giám. Năm Khang Hy thứ 40, Hoàng đế Thanh triều thậm chí còn còn hạ lệnh san phẳng phần mộ Ngụy Trung Hiền .
Tuy nhiên, trong quá trình cuối của Thanh triều, sự lộng hành của hoạn quan chẳng khác gì thời kỳ “ chuẩn bị sẵn sàng diệt vong ” của nhà Minh .
Những thái giám Thanh triều như An Đức Hải, Lý Liên Anh … chính là những nhân vật “ hậu Ngụy Trung Hiền ”, mặc sức làm mưa làm gió trong triều đình đã đến thời kỳ mục ruỗng .
Vòng xoay thái độ “ từ phòng đến tín ” dành cho những tầng lớp hoạn quan trong triều đình phong kiến Trung Quốc cứ hoạt động tuần tự, lặp lại theo sự hưng – suy của mỗi vương triều .

Hành động của Sùng Trinh trước khi chết, suy cho cùng cũng nằm trong quy luật hình thành sản phẩm mang tên “từ phòng đến tín” của chế độ quyền lực tập quyền trong xã hội phong kiến Trung Quốc mà thôi.

Viết một bình luận