Bi kịch “trót dại” với… bố chồng

Bi kịch trót dại với... bố chồng - Hình 1

Tôi cảm thấy bế tắc và đau khổ đến cùng cực … ( Ảnh minh họa )

Gần tháng nay, tôi luôn sống trong nỗi tủi hổ, dằn vặt đến cùng cực bởi đứa con trong bụng tôi khi ra đời sẽ phải gọi cha nó bằng… ông nội.

Tôi và anh yêu nhau được hai năm thì quyết định hành động đi đến hôn nhân gia đình để anh yên tâm ra hòn đảo công tác làm việc. Anh là con một, mẹ anh đã mất khi anh mới học hết THCS. Bố anh không đi bước nữa mà một mình lặng lẽ nuôi con ăn học thành người. Có lẽ do đó mà anh muốn lấy vợ sớm để có người sớm hôm chăm nom bố thay anh mỗi khi anh phải đi công tác làm việc xa nhà. Tôi yêu và thương anh rất nhiều nên đã nhận lời thay anh chăm nom, phụng dưỡng bố để anh yên tâm làm trách nhiệm. Cưới nhau được hai tháng thì anh phải ra hòn đảo Trường Sa công tác làm việc. Những ngày vắng anh là chuỗi ngày dài nhất trong cuộc sống tôi. Cái tuổi hai mươi đang khao khát sống, khao khát được đắm mình trong mùi vị của tình yêu giờ phải xa chồng đằng đẵng làm tôi như chơi vơi giữa biển khơi không biết đâu là bến bờ. Nhưng, lúc tôi cô đơn nhất, bố chồng tôi luôn an ủi, động viên. Sự chăm nom tận tình, chu đáo của ông với tôi làm tôi vơi đi bao nỗi đơn độc, nhớ nhung. Nhưng những sự đụng chạm vô tình hay hữu ý lại khiến tôi bùng lên ngọn lửa khát khao nhục dục. Tôi nhớ những ngày được cùng anh trong cái tổ ấm nhỏ bé mà mình vừa xây đắp. Những khát khao tội lỗi ấy cùng với nỗi nhớ chồng da diết khiến tôi khi nào cũng như kẻ mất hồn. Giá có anh ở bên lúc này chắc tôi sẽ vững tâm hơn. Hàng ngày, tôi vẫn đi đi về về, lặng lẽ trong nỗi khát khao cháy bỏng của cái tuổi hai mươi tràn căng sức sống. Ông vẫn lặng lẽ chăm nom, nhẹ nhàng san sẻ, động viên tôi vượt qua những khó khăn vất vả khởi đầu để đến được bến bờ niềm hạnh phúc. Những cử chỉ ân cần, sự chăm nom tận tình của ông làm tôi thấy niềm hạnh phúc và vơi bớt nỗi nhớ chồng đang cồn cào trong ruột.

Video đang HOT

Nhưng đêm đến, tôi lại thấy não lòng khi nghe tiếng thở dài ngao ngán của ông ở phòng bên. Tôi thương ông vô cùng. Thế rồi, một vấn đề động trời đã xảy ra.

Bi kịch trót dại với... bố chồng - Hình 2

Không biết tôi sẽ phải đương đầu thế nào với anh, với bố chồng tôi ? ( Ảnh minh họa ) Hôm ấy, bố chồng tôi đi ăn cưới ở làng bên về. Người ông sặc sụa mùi rượu. Ông quỳ dưới chân tôi, van xin tôi cho ông được một lần … với tôi. Ông nói trong tiếng khóc rằng đã hai mươi năm qua, chưa một lần được chạm tay vào một người đàn bà ; rằng ông biết điều ông nói là điên rồ, vô đạo đức nhưng ông xin tôi hãy vì ông, vì anh mà cho ông một lần. Tôi bàng hoàng đến tê dại trước lời đề xuất giật mình ấy của ông. Nhưng có lẽ rằng do thương ông và cũng vì những khát khao đã dồn nén trong lòng tôi bao năm đã thúc giục tôi chấp thuận đồng ý. Gần 4 tháng sau, tôi sung sướng gọi điện cho anh thông tin mình đã có thai. Tôi nghĩ anh sẽ rất niềm hạnh phúc khi nghe được tin đó. Nhưng anh chỉ lạng lẽ hồi lâu rồi cắt máy. Tôi quá bất ngờ và hụt hẫng trước thái độ đó của anh. Anh không vui mừng khi tôi có thai ! Hay là … ? Bao nhiêu câu hỏi cứ vần vũ trong đầu tôi. Tôi đau khổ và tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi không hề lý giải được vì sao anh lại hờ hững đến vậy. Những hoài nghi, dằn vặt khiến tôi quyết định hành động gọi anh về để làm rõ mọi việc. Anh không về mà gửi cho tôi một lá thư kèm theo một tờ giấy ghi tác dụng xét nghiệm. Đất dưới chân tôi như sụp đổ trọn vẹn khi biết được anh không có năng lực có con. Trong thư, anh mong tôi cố giữ gìn sức khoẻ bởi dù sao đó cũng là giọt máu của bố anh. Anh nhu yếu tôi không phá thai bởi đó là một việc làm gian ác. Kể từ khi nhận được thư của anh, bố chồng tôi như kẻ mất hồn. Suốt ngày ông long dong ngoài quán nhậu đến tận khuya mới về. Không khi nào ông tỉnh rượu để đương đầu tôi, đương đầu với những tội lỗi không thể nào tha thứ được. Tôi như phát điên trước thực sự phũ phàng ấy. Đứa con trong bụng tôi đã sang tháng thứ bẩy nên không làm cách nào để bỏ nó được nữa. Nhìn cái bụng mỗi ngày một lớn mà lòng tôi tan nát. Không biết rồi đây tôi sẽ phải nói thế nào về bố nó ? ! Không biết tôi sẽ phải đương đầu thế nào với anh, với bố chồng tôi ? Bao nhiêu dự tính đen tối đang len lỏi trong đầu tôi. Tôi cảm thấy bế tắc và đau khổ đến cùng cực.

Theo TTO

Chồng “trót dại” với em họ

Chồng trót dại với em họ - Hình 1

Họ không cưỡng nổi mình và đã quan hệ với nhau nhiều lần … ( Ảnh minh họa )

Họ biết yêu nhau là tội lỗi. Họ đã dằn vặt, đấu tranh mãi, nhưng mà lý trí không thắng được con tim. Rồi không cưỡng nổi mình, họ đã quan hệ với nhau nhiều lần.

Tôi và anh lấy nhau phần lớn do sự tác thành của hai mái ấm gia đình. Từ nhỏ chúng tôi lớn lên bên nhau, anh là mối tình đầu nhưng là tình đơn phương của tôi. Tôi yêu anh và mừng là mái ấm gia đình anh quý tôi như dâu con, luôn tác thành cho chúng tôi. Tôi vẫn biết anh không dành tình cảm cho tôi nhiều như tôi dành cho anh, nhưng tôi rất mừng sau bao năm tôi bí mật bên anh, chăm sóc anh … anh đã đồng ý chấp thuận với tôi, với mái ấm gia đình là sẽ làm đám cưới. Đêm tân hôn, tôi những tưởng mình sống trong niềm hạnh phúc. Nhưng đêm hôm đó, rất rất nhiều tin nhắn nhắn đến điện thoại thông minh của anh, đáng ra anh nên tắt điện thoại cảm ứng nhưng anh để thế và lén lút đọc tin. Tôi cũng chả chú ý gì, nghĩ là bè bạn chúc mừng. Những ngày sau đó, tôi thấy anh rất hay trầm ngâm khi nhận được tin nhắn của một ai đó. Tôi vốn là người rất tôn trọng sự riêng tư của người khác, tôi chưa khi nào xem trộm tin nhắn của chồng. Hơn nữa, anh là người khá cẩn trọng. Anh luôn mang điện thoại thông minh bên người. Nhưng hôm đó, khi tắm, anh hớ hênh để điện thoại cảm ứng ở phòng khách. Thấy tiếng tít của điện thoại thông minh của chồng reo lên, tôi biết anh có tin nhắn. Rồi tò mò, hiếu kỳ thôi thúc, không kìm chế được sự tôi mở điện thoại thông minh của anh ra xem tin nhắn. Và tôi chết điếng người khi đọc được tin nhắn đó : ” Anh à, em không thể nào quên anh được. Ông trời độc ác thế, sao lại bắt chúng mình là đồng đội ? “.

Chồng trót dại với em họ - Hình 2

Tôi đau xót khi biết thực sự, giá như tôi không yêu chồng mình, để tôi hoàn toàn có thể ra đi … ( Ảnh minh họa ) Trời ơi, tin nhắn đó là của V. Mà V là em con nhà dì ruột của anh cơ mà. Chẳng lẽ họ lại yêu nhau sao ? Chẳng lẽ V chính là thủ phạm làm anh suy tư, buồn bã mỗi khi nhận được tin nhắn ? Truy hỏi mãi, anh thú nhận anh và V. đã yêu nhau. Trước đây, khi còn là sinh viên, mấy bạn bè họ hàng nhà anh ấy trọ một nhà với nhau. Rồi trong quy trình sống chung, cộng với những tò mò, ham muốn của tuổi mới lớn, anh và V yêu nhau khi nào không biết. Họ biết yêu nhau là tội lỗi. Họ đã dằn vặt, đấu tranh mãi, nhưng mà lý trí không thắng được con tim. Rồi không cưỡng nổi mình, họ đã quan hệ với nhau. Vì họ kín kẽ, không chỉ có vậy lại là đồng đội nên chả ai hoài nghi mối quan hệ của họ. Anh và V. cũng muốn nhanh gọn kết thúc mối tình trái ngang này. Thế nên anh đồng ý chấp thuận lấy tôi, còn V. ra trường là đi làm ngay ở 1 vùng xa. Ngày cưới anh, V. không về. Đêm tân hôn của chúng tôi, chính V. đã gửi tin nhắn cho anh. Anh cầu xin tôi đừng nói cho ai biết chuyện này. Nếu chuyện này bị lộ, anh và V. không còn mặt mũi nào nhìn họ hàng, đồng đội, không hề liên tục sống trên đời này nữa. Anh xin tôi đừng bỏ anh, hãy ở bên anh để giúp sức để anh hoàn toàn có thể dứt bỏ cuộc tình tội lỗi này. Tôi như người chết đi sống lại. Tôi không ngờ người chồng mà mình rất mực yêu thương và luôn ngưỡng mộ lại là một người như vậy, họ là đồng đội sao hoàn toàn có thể làm chuyện trái ngang đó. Họ không hề đến với nhau nên tìm đến tôi, tôi chỉ là vật thế thân để anh quên đi cô ấy thôi. Tôi đau xót khi biết thực sự, giá như tôi không yêu chồng mình, để tôi hoàn toàn có thể ra đi … Theo VNN

Viết một bình luận