[SGK Scan] ✅ Những ngôi sao xa xôi (trích)

Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)

Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)

Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)Những ngôi sao xa xôi (trích)

Những ngôi sao xa xôi (trích)
Những ngôi sao xa xôi ( trích ) –
Cảm nhận được tâm hồn trong sáng, tính cách gan góc, hồn nhiên và đời sống chiến đấu nhiều khó khăn hi sinh nhưng vẫn sáng sủa của những nhân vật nữ người trẻ tuổi xung phong trong truyện Những ngôi sao xa xôi Thấý được nét rực rỡ trong cách miêu tả nhân vật và nghệ thuật và thẩm mỹ kể chuyện của tác giả. Viết được bài nghị luận về một vấn đề, hiện tượng kỳ lạ ở địa phương, có quan điểm xác đáng và rút kinh nghiệm tay nghề chung về cách viết loại bài này. Thông qua giờ trả bài tập làm văn số Z tự nhận rõ những ưu điểm, điểm yếu kém trong bài văn của mình, nắm vững hơn cách lâm bài nghị luận Văn học. Nấm được mục tiêu, nhu yếu, nội dung và cách viết biên bản. VẢN BẢN NHỦNG NGÔISAO XA XÔI ( Trích ) Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm ”. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa ! Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá8 NGƯ VẢN 9/2 – A 113 xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành xe hơi méo mó, han gỉ nằm trong đất. Việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom. Người ta gọi chúng tôi là tổ thám thính mặt đường. Cái tên gợi sự khát khao làm ra những sự tích anh hùng. Do đó, việc làm cũng chẳng đơn thuần. Chúng tôi bị bom vùi luôn. Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh lung linh. Cười thì hàm răng loá lên khuôn mặt nhem nhuốc. Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là “ những con quỷ mắt đen ”. Đơn vị chăm chúng tôi ra trò. Có gì lại bảo “ Để cho bọn thám thính, chúng nó ở trên đó vắng ”. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn. Và thao tác có khi suốt đêm. Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom. Tôi giờ đây còn một vết thương chưa lành miệng ở đùi. Tất nhiên, tôi không vào viện quân y. Việc nào cũng có cái thú của nó. Có ở đâu như thế này không : đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh căng như chão, tim đập mặc kệ cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ giờ đây, hoàn toàn có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ. Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang. Bên ngoài nóng trên 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một quốc tế khác. Cái mát lạnh làm body toàn thân rung lên bất thần. Rồi ngửa cổ uống nước, trong ca hay trong bi đông. Nước suối pha đường. Xong thì nằm dài trên nền ẩm, lười biếng nheo mắt nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ mà khi nào cũng có pin rất đầy đủ. Có thể nghe, hoàn toàn có thể nghĩ lung tung … hình như ta sắp mở chiến dịch lớn. Đêm nào xe cũng nườm nượp ngoài đường. Ban đêm chúng tôi được ngủ. Nhưng mấy đêm nay thì chịu. Đứa nào cũng leo tót lên trọng điểm ”, cầm xẻng xúc, nói vài câu buồn cười với một anh lái xe nào đó, Vui. Chỉ khổ đứa phải trực máy điện thoại cảm ứng trong hang. Bây giờ là buổi trưa. Im ắng lạ. Tôi ngồi dựa vào thành đá và khe khẽ hát. Tôi mê hát. Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa ra lời mà hát. Lời114 8 NGữ VẢN 9/2 – Btôi bịa lộn xộn mà ngớ ngẩn đến tôi cũng quá bất ngờ, nhiều lúc bò ra mà cười một mình. Tôi là con gái TP.HN. Nói một cách nhã nhặn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, tự tôn như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì những anh lái xe bảo : “ Cô có cái nhìn sao mà xa xăm ! ”. Xa đến đâu mặc kệ, nhưng tôi thích ngắm mắt tôi trong gương. Nó dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng. Không hiểu sao những anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm tôi. Hỏi thăm hoặc viết những thư dài gửi đường dây, làm như ở cách xa nhau hàng nghìn cây số, mặc dầu hoàn toàn có thể chào nhau hằng ngày. Tôi không săn sóc, vồn vã. Khi bọn con gái xúm nhau lại đối đáp với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, tôi thường đứng ra xa, khoanh tay lại trước ngực và nhìn đi nơi khác, môi mím chặt. Nhưng chẳng qua tôi điệu thế thôi. Thực tình trong tâm lý của tôi, những người đẹp nhất, mưu trí, can đảm và mạnh mẽ và hùng vĩ nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ. [ … ] – Thế nào, chuẩn bị sẵn sàng thôi chứ ?. – Cái gì ? – Tôi giật mình. Từ nãy đến giờ tôi vẫn hát. Hát và nghĩvớ vẩn. Nho cuộn tròn cái gối, cất nhanh vào túi. Chị Thao nhìn ra cửa hang. Quả thật, máy bay trinh thám. Cuộc sống ở đây đã dạy cho chúng tôi thế nào là sự im re. Sự im re từ sáng đến giờ không thông thường. Cái không thông thường đó đang đến. Tiếng máy bay trinh thám rè rè. Phản lực gầm gào lao theo sau. Hai thứ tiếng đó trộn lẫn vào nhau, rót vào tai con người một cảm xúc không dễ chịu và stress, – Sắp đấy ! – Nho quay sống lưng lại chúng tôi, chụp cái mũ sắt lên đầu. Chị Thao móc bánh bích quy trong túi, từ tốn nhai. Những khi biết rằng cái sắp tới sẽ không dịu dàng êm ả thì chị tỏ ra bình tĩnh đến phát bực. Nhưng thấy máu, thấy vắt là chị nhắm mắt lại, mặt tái mét. Áo lót của chị cái nào cũng thêu chỉ màu. Chị lại hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ như cái tăm. Nhưng trong việc làm, ai cũng gờm chị : cương quyết, táo bạo. Những cái xảy ra hằng ngày : máy bay rít, bom nổ. Nổ trên cao điểm, cách cái hang này khoảng chừng 300 mét. Đất dưới chân chúng tôi rung. Mấy cái khăn 115 mặt mắc ở dây cũng rung. Tất cả, cứ như lên cơn sốt. Khói lên, và cửa hang bị che lấp. Không thấy mây và khung trời đâu nữa. Chị Thao cầm cái thước trên tay tôi, nuốt nốt miếng bích quy ngon lành : “ Định ở nhà. Lần này nó bỏ ít, hai đứa đi cũng đủ ”, rồi kéo tay áo Nho, vác xẻng lên vai và đi ra cửa. Tôi không cãi chị. Quyền hạn phân công là ở chị. Thời gian mở màn căng lên. Trí não tôi cũng không thua. Những gì đã qua, những gì sắp tới … không đáng kể nữa. Có gì lí thú đâu, nếu những bạn tôi không quay về ? Điện thoại réo. Đại đội trưởng hỏi tình hình. Tôi nói như gắt vào máy : – Trinh sát chưa về ! Không hiểu vì sao mình gắt nữa. Lại một đợt bom. Khói vào hang. Tôi ho sặc sụa và tức ngực. Cao điểm giờ đây thật vắng. Chỉ có Nho và chị Thao. Và bom. Và tôi ngồi đây. Và cao xạ ” đặt bên kia quả đồi. Cao xạ đang bắn. Tiếng súng ở dưới đất lên quả là có hiệu lực hiện hành. Không gì đơn độc và thấp thỏm hơn khi bom gào thét chung quanh mà không nghe một tiếng vấn đáp nào dưới đất. Dù chỉ một tiếng súng trường thôi, con người cũng thấy bát ngát bên mình một sự che chở ưng ý. Cảm giác đó cũng giống như thấy mình có một năng lực tự vệ rất vững vậy. Sốt ruột, tôi chạy ra ngoài một tí. Không thấy gì ngoài khói bom. Tôi lo. Đột nhiên cao điểm bên cạnh vang lên dồn dập tiếng 12 li 7 ”. Hay quá, tiểu đoàn công binh đấy. Họ chi viện cho những anh cao xạ, cho chúng tôi. Bỗng dưng tôi muốn la toáng lên vì thú vị. Xung quanh cao điểm vắng vẻ này có bao nhiêu là người. Các anh cao xạ, thông tin và công binh đều rất mến chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi bắn một phát súng báo hiệu nhu yếu giúp sức là họ sẽ chạy đến ngay. Nửa tiếng đồng hồ đeo tay sau, chị Thao chui vào hang, Bình thản, mệt lả và cáu kỉnh, chị không nhìn tôi : “ Hơn nghìn khối ! ”, rồi ngồi xuống, uống nước trong bi đông. Nước nhỏ từ cằm xuống áo, liên tục như những giọt mưa. Tôi quay điện về đơn vị chức năng. Đại đội trưởng bảo : – Thếà, cảm ơn những bạn ! Đại đội trưởng rất hay dùng những từ tế nhị như “ cảm ơn ”, “ xin lỗi ”, “ chúc như mong muốn ”. Anh trẻ, người gầy, hay đau khớp, hay làm ca dao cho báo tường. Nhà đâu như cuối phố Lò Đúc. 116N ho vừa tắm ở dưới suối lên. Khúc suối đó cũng hay có bom nổ chậm. Cứ quần áo ướt, Nho ngồi, đòi ăn kẹo. Tôi móc trong túi, may còn hai cái kẹo chanh, dính đầy cát, chảy nước. – Bốn quả bom chậm, ít thôi. Nho chống tay về đằng sau, ngả hẳn người ra. Cái cổ tròn và những chiếc cúc áo nhỏ xíu. Tôi muốn bế nó lên tay. Trông nó nhẹ, thoáng mát như một que kem trắng. Đại đội trưởng hỏi chúng tôi có cần người không. Tôi bảo không. Như mọi lần, chúng tôi sẽ xử lý hết. – Hay lắm, cảm ơn những bạn ! – Đại đội trưởng lại cảm ơn – Cả đơn vị chức năng đang làm đường cho một trung đoàn tên lửa qua rừng. Đi từ sáng không ngủ. Tôi cũng đi giờ đây. Các bạn nỗ lực nhé. Thế là tối lại ra đường luôn. Thường xuyên. Tôi, một quả bom trên đồi. Nho, hai quả dưới lòng đường. Chị Thao, một quả dưới chân cái hầm ba-ri-e ” cũ. Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không ? Chắc có, những anh ấy có những cái ống nhòm hoàn toàn có thể thu cả toàn cầu vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánh mắt những chiến sỹ dõi theo mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi hoàn toàn có thể cứ đàng hoàng mà bước tới. Quả bom nằm lãnh đạm trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Đầu này có vẽ hai vòng tròn màu vàng … Tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi bay ra hai bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người, cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí ! Vỏ quả bom nóng. Một tín hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặc là mặt trời nung nóng. Chị Thao thổi còi. Như thế là đã hai mươi phút qua. Tôi cẩn trọng bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào, châm ngòi. Dây mìn dài, cong, mềm. Tôi khoả đất rồi chạy lại chỗ ẩn nấp của mình. Hồi còi thứ hai của chị Thao. Tôi nép người vào bức tường đất, nhìn đồng hồ đeo tay. Không có gió. Tim tôi cũng đập không rõ. Hình như vật duy nhất vẫn117bình tĩnh, phớt lờ mọi dịch chuyển chung là chiếc kim đồng hồ đeo tay. Nó chạy, sinh động và nhẹ nhàng, đè lên những số lượng vĩnh cửu. Còn đằng kia, lửa đang chui bên trong cái dây mìn, chui vào ruột quả bom. Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Ngày nào ít : ba lần. Tôi có nghĩ tới cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không đơn cử. Còn cái chính : liệu mìn có nổ, bom có nổ không ? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai ? Tôi nghĩ thế, nghĩ thêm : đứng cẩn trọng, mảnh bom ghim vào cánh tay thì khá phiền. Và mồ hôi thấm vào môi tôi, mằn mặn, cát lạo xạo trong miệng. Nhưng quả bom nổ. Một thứ tiếng lạ mắt, đến váng óc. Ngực tôi nhói, mắt cay mãi mới mở ra được. Mùi thuốc bom buồn nôn. Ba tiếng nổ nữa tiếp theo. Đất rơi lộp bộp, tan đi bí mật trong những bụi cây. Mảnh bom xé không khí, lao và rít vô hình dung trên đầu. Tôi phủiáo, căng mắt nhìn qua khói và chạy theo chị Thao. Muốn xuống chờ Nho để đi về hang, chị Thao phải qua chỗ tôi. Chị cười, răng trắng, vết sẹo bóng lên, mảnh dù bay trên sống lưng, chị lao lên trước tôi. Gió cố ý giật mảnh dù trên sống lưng chị, nhưng không giật nổi. Chị Thao vấp ngã, tôi đỡ chị. Nhưng chị vùng ra, mắt mở to, mờ trắng đi như không còn sự sống. Sao vậy ? Tôi không hiểu. Chị kéo luôn tay tôi, sà xuống mô đất. Vâng, một mô đất nhỏ, hơi dài, phủ đầy thuốc bom màu xám. – Nho, bị thương ở chỗ nào ? Bị ở đâu, em ? Chị nghẹn ngào, không nước mắt. Tôi moi đất, bế Nho đặt lên đùi mình. Máu túa ra từ cánh tay Nho, túa ra, ngấm vào đất. Nó không giống cái que kem trắng của tôi khi nãy nữa. Da xanh đi, mắt nhắm nghiền, quần áo đầy bụi. Quả bom tung lên và nổ trên không. Hầm nó nấp bị sập. Thế đấy ! Tôi rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên nhà bếp than. Bông băng trắng. Vết thương không sâu lắm, vào ứng dụng. Nhưng vì bom nổ gần, Nho bị choáng. Tôi tiêm cho Nho, Nho lim dim mắt, dễ chịu và thoải mái, có lẽ rằng không đau lắm. Chị Thao luẩn quẩn bên ngoài, lúng túng như chẳng biết làm gì mà lại rất cần được thao tác. Chị ấy sợ máu. – Gọi điện về đơn vị chức năng nhé ! 118C hị Thao lại gần khi Nho đã nằm tinh tươm, thật sạch trên chiếc giường ghép bằng những thanh gỗ to. – Không chết đâu. Đơn vị đang làm đường kia mà. Việc gì phải khiến cho nhiều người lo ngại O, cái bà này ! Sao bà cứ nôn nả lên vậy ? – Thường thế, người ngoài cảm thấy đau hơn người bị thương mà. Chị Thao quay mặt ra cửa hang, lại uống nước trong bi đông. Nho gác một cánh tay lên mặt. Nó cũng biết giờ đây không nên uống nước. Tôi pha sữa cho nó trong cái ca sắt. – Cho nhiều đường vào. Pha đặc ! – Chị Thao bảo. Uống sữa xong. Nho ngủ. Máy bay thám thính vẫn nạo vét sự yên lặng của núi rừng. Chị Thao dựa vào tường, hai tay quàng sau gáy, không nhìn tôi, – Hát đi, Phương Định, mày thích bài gì nhất, hát đi ! Tôi thích nhiều bài. Những bài hành khúc bộ đội hay hát trên những ngả đường mặt trận. Tôi thích dân ca quan họ quyến rũ, dịu dàng êm ả. Thích Ca-chiu-sa ” của Hồng quân Liên Xô. Thích ngồi bó gối mơ màng : “ Về đây khi mái tóc còn xanh xanh … ”. Đó là dân ca Ý trữ tình phong phú, phải lấy giọng thật trầm. Thích nhiều. Nhưng tôi không muốn hát lúc này. Tôi đâm cáu với chị Thao, mặc dầu, tôi hiểu, những tình cảm gì đang quay cuồng trong chị. Chị cứ đưa mắt nhìn Nho, lấy tay sửa cái cổ áo, cái ve áo và tóc nó. Chị không khóc đó thôi, chị không ưa cả nước mắt. Nước mắt đứa nào chảy trong khi cần cái cứng cỏi của nhau này là bị xem như dẫn chứng của một sự tự nhục mạ. Không ai nói với ai, nhưng nhìn nhau, chúng tôi đọc thấy trong mắt nhau điều đó. Chị Thao hát : “ Đây Thăng Long, đây Đông Đô … TP.HN … ”. Nhạc sai bét, còn giọng thì chua, chị không hát trôi chảy được bài nào. Nhưng chị lại có ba quyển sổ dày, chép bài hát. Rỗi là ngồi chép bài hát. Thậm chí, mê hồn chép cả những lời tôi tự bịa ra nữa. Có một đám mây kéo ngoài cửa hang. Một đám nữa. Rồi một đám nữa bay qua ngày càng nhanh. Bầu trời lan rộng ra trước cửa hang đen đi. Cơn dông đến. Cát bay mù. Gió quật lên, quật xuống những cảnh cây khô cháy. Lá bay loạn xạ. Đột ngột như một biến hóa không bình thường trong tim con người vậy. C } rừng mùa này thường như thế. Mưa. Nhưng mưa đá. Lúc đầu tôi không119biết. Nh ݂ ܘ ܺ ܝܬ ݁ ܓ ݁ ܳ ܪ ܰ ܝܢܝ ܡ ܶ ܬ ݁ ܶ l al mảnh vụn. Gió. Và tôi thấy đau, ướt ở má. – Mưa đá ! Cha mẹ ơi ! Mưa đá ! Tôi chạy vào, bỏ trên bàn tay đang xoè ra của Nho mấy viên đá nhỏ. Lại chạy ra, vui thích cuống cuồng. [ … ] Ở đây, trên cao điểm đầy bom này cũng có mưa đá. Những niềm vui con trẻ của tôi lại nở tung ra, say sưa, tràn trề. Chẳng ai có thì giờ mà gắt tôi. Chị Thao đang lúi húi hốt cái gì dưới đất. Chắc là đá. Còn Nho thì nhổm dậy, môi hé mở : – Nào, mày cho tao mấy viên nữa. Nhưng tạnh mất rồi. Tạnh rất nhanh như khi mưa đến. Sao chóng thế ? Tôi bỗng thẫn thờ, tiếc không nói nổi. Rõ ràng tôi không tiếc những viên đá, Mưa xong thì tạnh thôi. Mà tôi nhớ một cái gì đấy, hình như mẹ tôi, cái hành lang cửa số, hoặc những ngôi sao to trên khung trời thành phố. Phải, hoàn toàn có thể những cái đó. Hoặc là cây, hoặc là cái vòm tròn của nhà hát, hoặc bà bán kem đẩy chiếc xe chở đầy thùng kem, trẻ con háo hức bầu xung quanh. Con đường nhựa đêm hôm, sau cơn mưa mùa hạ rộng ra, dài ra, lấp loáng ánh đên trông như một con sông nước đen. Những ngọn điện trên trung tâm vui chơi quảng trường lộng lẫy như những ngôi sao trong câu truyện cổ tích nói về những xứ sở thần tiên. Hoa trong khu vui chơi giải trí công viên. Những quả bóng sút vô tội vạ của bọnủa bà bán xôi sáng có cái mủng ” đội trên đầu. ܬ ܐT ” ܪܩ ܢܬܓܢܝ ܗܝ ܠ ܐܥܝ ܬܐ ܪܬܐ g шпvt goc pпо, 1 1 епgChao ôi, hoàn toàn có thể là tổng thể những cái đó. Những cái đó ở thiệt xa. Rồi bỗng chốc, sau một cơn mưa đá, chúng xoáy mạnh như sóng trong tâm lý tôi. ( Lê Minh Khuê ”, Những ngôi sao xa xôi, tập truyện ngắn, NXB Kim Đồng, TP.HN, 2001 ) Chú thích ( * ) Lê Minh Khuê sinh năm 1949, quê ở huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hoá. Trong kháng chiến chống Mĩ, gia nhập thanh niên xung phong và mở màn viết văn vào đầu những năm 70. Lê Minh Khuê là cây bút nữ chuyên về truyện ngắn. Trong những năm cuộc chiến tranh, truyện của Lê Minh Khuê viết về đời sống chiến đấu của tuổi trẻ ở tuyến đường Trường Sơn. Sau năm 1975, tác phẩm của nhà văn bám sát những biến chuyển của đời sống xã hội và con người trên ý thức thay đổi. Truyện Những ngôi sao xa xôi ở trong số những tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc bản địa đang diễn ra ác liệt. Văn bản đưa vào sách giáo khoa có lược bớt một số ít đoạn. ( 1 ) Cao điểm : chỗ cao hơn mặt đất như gò, đồi núi hoặc trên nóc khu công trình kiến trúc cao. 120 ( 2 ) Trọng điểm : điểm, nơi được xác lập là có vai trò quan trọng so với những điểm, nơi khác. ( 3 ) Cao xạ ( pháo cao xạ ) : loại pháo dùng để bắn những tiềm năng trên không. ( 4 ) 12 / i 7 : súng máy cỡ nòng 12,7 mi-li-mét, hoàn toàn có thể dùng bắn tiềm năng dưới mặt đất hoặc trên không ở tầm thấp. ( 5 ) Ba-ri-e ( phiên âm từ tiếng Pháp ) : thanh hoặc đồ vật dùng chắn ngang đường, hoàn toàn có thể vận động và di chuyển được. ( 6 ) Ca-chiu-sa : tên một bài hát Nga phổ cập trong Hồng quân Liên Xô thời kì cuộc chiến tranh Vệ quốc ( 1941 – 1945 ). ( 7 ). Mủng : đồ đan sít bằng tre, miệng tròn, sâu lòng, nhỏ hơn thúng, dùng để đựng. ĐọC-HIÊU VẢN BẢN 1. Kể tóm tắt nội dung truyện. Truyện được trần thuật từ nhân vật nào ? Việc chọn vai kể như vậy có tính năng gì trong việc biểu lộ nội dung truyện ? 2. Truyện kể về ba cô gái người trẻ tuổi xung phong ở một tổ trinh thám phá bom trên cao điểm. Ở họ có những nét gì chung đã gắn bó thành một khối thống nhất và những gì là nét riêng ở mỗi người ? 3. Tác giả đã bộc lộ chân thực và sinh động, tự nhiên tâm lí của những cô gái người trẻ tuổi xung phong tuổi đời còn rất trẻ. Hãy nghiên cứu và phân tích tâm lí nhân vật Phương Định, tập trung chuyên sâu vào những đoạn : – Nhân vật tự quan sát và nhìn nhận về mình ở phần đầu của truyện. – Tâm trạng của cô trong một lần phá bom ở phần cuối truyện. – Cảm xúc trước trận mưa đá ở cuối truyện. 4 ”. Em có nhận xét gì về ngôn từ, giọng điệu của truyện ? 5. Đọc truyện ngắn này, em tưởng tượng và cảm nghĩ như thế nào về tuổi trẻ Nước Ta trong cuộc kháng chiến chống Mĩ ? 121T ruyện Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê đã làm điển hình nổi bật tâm hổn trong sáng, mơ mộng, tỉnh thần quả cảm, đời sống chiến đấu đầy khó khăn hi sinh nhưng rất hồn nhiên, sáng sủa của những cô gái người trẻ tuổi xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đó chính là hình ảnh đẹp, tiêu biểu vượt trội về thế hệ trẻ Nước Ta trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Truyện sử dụng vai kể là nhân vật chính, có cách kể chuyện tự nhiên, ngôn từ sinh động, tươi tắn và đặc biệt quan trọng thành công xuất sắc về nghệ thuật và thẩm mỹ miêu tả tâm ý nhân vậtLUYÊN TÂP 1. Tìm đọc và ghi lại một số ít bài thơ, đoạn thơ hay viết về thế hệ trẻ trongcuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước. ( Gợi ý : tìm đọc thơ của Phạm TiếnDuật, Nguyễn Duy, Nguyễn Khoa Điềm, Lâm Thị Mĩ Dạ, … ). 2. Phát biểu cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong truyện .

Viết một bình luận