Nấc thang danh vọng

Mấy tháng nay, tôi đang soạn thảo tiểu thuyết “Dòng sông ước hẹn” nên ngoài giờ làm việc ở cơ quan, về nhà tôi lại vùi đầu vào chiếc máy tính. Sáng chủ nhật vừa rồi, đang say sưa “thiết kế” những trang bản thảo cuối cùng, chợt có tiếng điện thoại reo, tôi vội nghe máy. “Anh Vinh Ba chắc khó qua khỏi đêm nay…”. Giọng nghẹn ngào trong tiếng nấc của Minh Thư làm lòng tôi se lại. Nếu là việc bình thường thì tôi còn cố gõ nốt vào màn hình máy tính những suy nghĩ đang còn dang dở trong đầu cho “liền mạch”. Nhưng việc này không thể chậm trễ. Tôi quyết định bay chuyến mười hai giờ trưa. Thằng cháu họ tôi làm bên An ninh Cảng hàng không, việc lấy một chiếc vé máy bay đi ngay trong ngày không khó…

Minh họa của ĐẶNG TIẾN

Tôi và Minh Thư chơi với nhau “ con chấy cắn đôi ” từ khi còn học đại trà phổ thông ở trường huyện. Tôi hơn Thư một tuổi nhưng học cùng một lớp như “ cá mè một lứa ”, cứ mày tao chi tớ vô tư. Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi và Thư có suôn sẻ thi đỗ vào Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn nên càng gắn bó với nhau hơn. Sở hữu chiều cao một mét bảy tư, chả thế mà nhiều chàng trai chết mê chết mệt. Vậy mà suốt gần bốn năm học Thư chẳng yêu ai. Bỗng dưng, trước ngày thi tốt nghiệp hai tuần, nàng gửi thiếp mời dự đám cưới của mình trước sự ngỡ ngàng của bạn hữu. Không ít đấng mày râu ngẩn ngơ, hụt hẫng khi biết Minh Thư đã thuộc quyền “ chiếm hữu ” của chú rể Vương Vinh Ba, người cùng quê. Cậu lớp trưởng hỏi : “ Sao em không để thi tốt nghiệp xong hãy tổ chức triển khai cho đỡ khó khăn vất vả, vội gì ”. Thay câu vấn đáp, Thư nở nụ cười tươi như hoa làm ấm lòng người đối thoại. Duy chỉ có tôi là biết tường tận, vì so với tôi, Thư không giấu điều gì. Chả là hai người quá yêu nên “ chót dại ”, nàng đã mang bầu hai tháng nên phải cưới vội .
Sau khi cưới xong, Vinh Ba xin cho vợ vào thao tác ở văn phòng một cơ quan quản trị nhà nước có trụ sở ngay TT thành phố. Tuy trái ngành nghề huấn luyện và đào tạo, lương thấp, nhưng so với Vinh Ba, điều đó không quan trọng. Thư trở thành người tiên phong trong khoa có việc làm sau khi ra trường. Còn Vinh Ba được chăm nom, ăn học tử tế từ nhỏ đến lúc trưởng thành. Tốt nghiệp Đại học Kinh tế, Vinh Ba liên tục học bốn năm nữa trở thành tiến sỹ, rồi được tuyển dụng vào công chức nhà nước. Ba năm sau, anh được chỉ định Phó Trưởng phòng, một chỉ huy phòng trẻ nhất Q. thời gian đó. Như diều gặp gió, Vinh Ba cứ từng bước leo lên nấc thang danh vọng, quyền lực tối cao. Từ Phó phòng lên Trưởng phòng, rồi Phó Giám đốc, Giám đốc Sở. Hai năm tiếp theo, anh lại được phong hàm Phó Giáo sư …

Từ khi gia đình tôi chuyển công tác vào Thành phố Hồ Chí Minh để có điều kiện chăm sóc bố mẹ chồng, tôi cũng ít ra thăm gia đình Minh Thư. Phần vì thời gian, phần vì kinh tế hạn hẹp. Thư buồn lắm. Hôm tiễn tôi ra sân bay, nó bảo:

Bạn đang đọc: Nấc thang danh vọng

– Thỉnh thoảng thứ bảy, chủ nhật mày tranh thủ ra chơi với tao. Vé máy bay tao lo, ăn nghỉ khỏi nghĩ .
– Mày có thời hạn rảnh rỗi hơn, mày vào chơi với tao trong này có tiện hơn không ?
– Tao cũng có cái khó riêng. Mày biết không, từ ngày xảy ra vụ mất trộm, chồng tao như người dở hơi, chẳng cho tao đi chơi đâu xa, trừ trường hợp không hề đừng được thì phải nhờ thằng em chồng dưới quê lên trông nhà hộ mới đi được .
Tôi còn nhớ dịp hè năm ngoái, Vinh Ba đi công tác làm việc bên Mỹ, Thư mua sẵn cặp vé khứ hồi gửi cho tôi, mời ra chơi. Thế là tôi đành ra với nó, mặc dầu đang có chút việc làm bận. Đêm ấy, tôi và Thư dốc bầu tâm sự đủ thứ chuyện. Có lúc nó rỉ tai với tôi ra điều hệ trọng lắm :
– Tao trò chuyện này chỉ mình mày biết, chứ bố tao chết rồi có sống lại tao cũng không dám nói .
– Có chuyện gì thì cứ nói toẹt ra, cứ rào trước đón sau mãi. Mày còn lạ gì tính tao nữa – Tôi lo âu .
Thư nhìn tôi, tin yêu :
– Vinh Ba nhà tao được như giờ đây đều nhờ sếp Quy quản trị tỉnh, chứ không có sếp “ nâng đỡ ” thì có phấn đấu cả đời cũng chả ngồi vào được cái ghế Phó Giám đốc, chứ nói gì đến Giám đốc Sở .
Dừng giây lát, Thư ghé sát vào tai tôi như nói thầm :
– Sắp tới khuyết một ghế Phó quản trị tỉnh do sếp phó chuẩn bị sẵn sàng nghỉ hưu. Anh Vinh Ba đã đến “ đặt yếu tố ” nhờ sếp Quy trợ giúp. Ý tứ sếp cũng ủng hộ ông xã nhà tớ vào vị trí ấy. Cái khó là có tới ba khuôn mặt sáng giá khác cũng tham gia vào “ cuộc đua ” này. Anh Ba quyết định hành động bán mảnh đất mặt tiền ở đường Hoàng Văn Thụ để chi đối nội, đối ngoại …
– Tao biết chồng mày chơi thân với ông Quy từ khi ông ấy còn làm quản trị Q.. Để được sếp nâng đỡ chắc cũng tốn kém lắm chứ chả ít đâu ? – Tôi gợi chuyện .
– Nói thật với mày, anh Vinh Ba đối xử với sếp Quy còn hơn cả con ruột. Từ việc sếp xây nhà, tổ chức triển khai đám cưới, cưới xin cho con, đến những ngày sinh nhật của phu nhân sếp. Nghĩa là tất tần tật, anh ấy đều chăm sóc chu đáo. Ngay chủ nhật tuần trước, sếp Quy đi Quảng Ninh dự khai mạc Carnaval Hạ Long, anh Ba cũng phải trực tiếp lái xe đưa phu nhân sếp về tận Thanh Hóa dự đám cưới đứa cháu họ .
– Vợ chồng mày cũng liều thật, mảnh đất hơn trăm mét vuông đẹp thế mà bán đi. Bây giờ quá trình đề bạt, chỉ định cán bộ chỉ huy ngặt nghèo lắm, lỡ Vinh Ba mà “ trượt vỏ chuối ” thì mất trắng à ?
Minh Thư phân bua :
– Vinh Ba mà quyết, tao gàn cũng chả được. Mà cũng chả tiếc làm gì. “ Hòn bấc ném đi hòn chì ném lại ”. Anh ấy sống “ thoáng ” nên cũng được nhiều lộc. Chả giấu gì mày, tháng vừa qua, anh Ba cũng được chủ dự án Bất Động Sản ở Sơn Phú biếu năm trăm ngàn đô. Nhưng cũng phải biết người biết ta, miếng ăn miếng nhả. Chẳng may có sơ sểnh gì còn có người đỡ, chứ “ uống nước cả cặn ”, nếu không bị đẩy về hưu sớm thì cũng phải “ luân chuyển ” sang vị trí khác, có mà ngồi chơi xơi nước .
Chuyện cứ “ dây cà ra dây muống ” đến tận gần hai giờ sáng, hai chúng tôi mới lăn quay ra giường, ngủ như chết …
Dù đã bước qua tuổi bốn mươi mà Minh Thư vẫn đẹp. Nhưng đôi mắt Thư khi nào cũng toát ra vẻ u buồn man mác. Vật chất đủ đầy nhưng tâm hồn lạnh lẽo, trống trải. Ngay bữa cơm tối là lúc quy tụ và kết nối yêu thương giữa những thành viên trong mái ấm gia đình mà Thư mong ước cũng hiếm khi có được. Nhiều bữa ngồi bên mâm cơm nguội lạnh, chờ đón hết bố đến con chẳng thấy ai về, đành lủi thủi ăn một mình mà trong lòng “ đau tức ”. Thằng Hân được bố cưng chiều từ nhỏ, càng lớn càng hư, suốt ngày chơi bời lêu lổng, chẳng chịu học tập. Vinh Ba đã mời những giáo viên giỏi về dạy tại nhà mà nó vẫn “ dốt đặc cán mai ”. Vốn sống trong nhung lụa, nó như một ông hoàng con, thích gì được nấy, thích tiền là có tiền, chẳng ai sai khiến được nó. Chưa hết đại trà phổ thông cơ sở nó đã bỏ học, đàn đúm theo nhóm bạn xấu sát phạt đỏ đen, lô đề, cờ bạc. Mấy năm sau, Hân nằng nặc đòi vào Thành phố Hồ Chí Minh cùng với đứa bạn làm thuê cho một tiệm café. Được hơn hai tháng nó chán, điện ra xin tiền bố để thuê shop kinh doanh thương mại riêng. Nó bảo cứ làm thuê mãi khi nào mới ngóc đầu lên được. Nghe nó nói cũng có lý. Thương con, Vinh Ba đành gửi cho nó ba trăm triệu đồng …
Chồng Thư đi biền biệt tối ngày, phần đông hôm nào cũng mười một, mười hai giờ đêm mới về. Khi thì tự lái xe nhà đưa những sếp đi chơi gôn, đánh tennis. Khi thì đối tác chiến lược mời đi nhậu nhẹt, hát hò thâu đêm. Có lần Vinh Ba vừa về đã nôn thốc nôn tháo ra giữa nhà rồi đổ gục xuống giường, chân còn nguyên giày tất. Cực chẳng đã, vợ anh nín thở, hót đi một đống hỗn độn thức ăn lẫn bia rượu, bốc lên thứ mùi tanh nồng, chua chua, khăn khẳn như cháo lòng thiu. Được ngày nghỉ, Vinh Ba cũng hiếm khi ở nhà. Không đưa sếp ra ngoài thành phố hoặc xuống biển “ đổi gió ” thì cũng chẳng thiếu nguyên do để vắng mặt. Việc ái ân chồng vợ cũng cho nên vì thế mà thưa thớt, “ năm thì mười họa ” mới có một cuộc tình nhanh chóng, nhạt nhẽo như “ nước ốc ao bèo ”, chẳng mặn nồng như hồi mới cưới. Tuy chồng làm chỉ huy, có điều kiện kèm theo đấy nhưng gần chục năm nay, Thư chưa một lần được cùng chồng đi thăm thú đây đó, dù chỉ trong nước thôi. Duy chỉ có một lần hồi Vinh Ba mới được chỉ định Giám đốc Sở, Thư mới được xuất “ ăn theo ” khi anh sang Seoul – Nước Hàn dự hội thảo chiến lược ba ngày theo lời mời của đối tác chiến lược. Sau chuyến đi ấy, tưởng Thư sẽ phấn khởi lắm, nào ngờ nàng cứ buồn rười rượi như người mất sổ gạo thời bao cấp. Ấy là vào thời hạn vợ chồng Vinh Ba sang Nước Hàn, bọn trộm đột nhập vào nhà phá khóa, lấy hết số tiền trong két sắt và một chiếc máy tính xách tay. Cũng may trong két, Vinh Ba chỉ để có hơn một tỷ đồng xu tiền Việt và hai trăm ngàn đô để “ tiêu tốn liên tục ”, còn mấy chục tờ ngân phiếu gửi ngân hàng nhà nước để dưới mấy bộ hồ sơ nhà đất thấy có trộn lẫn, nhưng không mất tờ nào. Các đồ vật đắt tiền trong nhà vẫn còn nguyên .
Kể bọn này cũng liều thật, dám cả gan mò vào tư dinh của một chỉ huy tầm cỡ để trộm cắp, lại ngay trên địa phận Q. TT. Vụ này nếu mái ấm gia đình bị hại trình báo kịp thời, Công an P. vào cuộc tập trung chuyên sâu tìm hiểu, có lẽ rằng chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, thủ phạm sẽ bị tóm gọn, không cần sự tương hỗ, phối hợp của Công an Q. và Công an thành phố. Nhưng điều đó không xẩy ra. Phố phường vẫn yên tĩnh. Các lực lượng công dụng không biết. Bà con khối phố cũng không biết. Chỉ có vợ chồng Thư biết, tôi biết và … thủ phạm biết. Lý do cũng đơn thuần. Nếu trình báo vụ việc cho cơ quan chức năng, khác nào “ lạy ông tôi ở bụi này ”. Khi đó chủ nhà phải khai báo chi tiết cụ thể gia tài có trong két sắt và báo cáo giải trình nguồn gốc số tiền Việt và đô la bị mất. Cũng đơn thuần thôi, với vị trí chỉ huy một sở quan trọng như Vinh Ba, thì trong mái ấm gia đình có hơn một tỷ Nước Ta đồng và hai trăm nghìn USD cũng là “ chuyện nhỏ như con thỏ ”, việc báo cáo giải trình so với anh không khó. Điều khó và đau đầu là phải báo cáo giải trình nguồn gốc những tờ ngân phiếu mệnh giá lớn kia, rồi những bộ hồ sơ nhà đất, những tấm bìa đỏ mang nhiều họ tên khác nhau. “ Cái xẩy nẩy cái ung ”, tai ương sẽ ập đến. Thôi đành “ Ngậm đắng nuốt cay ”. Không những thế, nếu lộ ra chuyện này, cả dân làng, dòng họ dưới quê sẽ khinh rẻ, miệt thị mình là kẹt sỉ, tâm đức kém bởi mấy lần những cụ cao niên, đại diện thay mặt đoàn thể địa phương, rồi cả trưởng thôn đến gặp gỡ, hoạt động tương hỗ, quyên góp kinh phí đầu tư để sửa chữa thay thế nhà thời thánh, đình làng và kiến thiết xây dựng nhà văn hóa, mình cũng chỉ ủng hộ theo pháp luật “ suất đinh ” trong làng. Nghĩ vậy, Vương Vinh Ba quyết định hành động im re là thượng sách .
Sau vụ đó, Vinh Ba cho thợ xây tôn cao tường rào bảo vệ xung quanh nhà, bên trên có hàng rào dây thép gai hai lớp chắc như đinh. Bốn góc tòa biệt thự nghỉ dưỡng trên khuôn viên hơn ba trăm mét vuông lắp mạng lưới hệ thống camera giám sát. Dù tốn kém một chút ít nhưng đổi lấy sự yên tâm, bảo đảm an toàn. Vinh Ba thở phào nhẹ nhõm. Tuy vậy, từ sau vụ mất trộm ấy, đêm hôm cứ thấy có tiếng động lạ từ xa cũng làm cho Vinh Ba giật mình, lo nơm nớp. Mà bọn trộm cắp chúng nó còn thính. Thấy nhà nào đi vắng nhưng có của nả nó mới đột nhập, khua khoắng. Chứ như nhà tôi, có đi vắng cả tháng cũng chả ma nào nó mò vào. Có lần mái ấm gia đình tôi ra Nghệ An dự đám tang ông bác ruột, ông già hàng xóm cạnh nhà tôi đã hơn bảy mươi tuổi, nằm thao thức mãi không ngủ được, nửa đêm vùng dậy ra lan can tầng hai ngắm hoa quỳnh. Chợt thấy hai thằng đi xe máy dừng lại giữa đường quan sát. Ông già ngồi khuất sau chậu hoa giấy nên bọn chúng không nhìn thấy. Không gian im re. Một thằng thấp đậm, vô tư chỉ tay vào nhà tôi vẻ đắc trí :
– Nhà này ra Bắc từ ngày hôm qua. Có lẽ họ về thăm quê, chắc cuối tuần mới về .
– Giở hơi rồi. Vợ chồng nhà nó đều là Nhà văn, có đ … gì mà vào cho mất công bẻ khóa. – Thằng cao gầy hậm hực nói vậy rồi cả hai lên xe chuồn thẳng .
Sau hôm đi Nghệ An về, ông già hàng xóm đã kể lại với tôi như vậy. Tôi tự động viên : Cứ như mình lại sướng, chẳng phải đề phòng, lo nghĩ gì. Làm biên tập viên cho một tờ Tạp chí, chẳng phải tất bật, xu nịnh ai. Lương tuy thấp nhưng cũng không đến nỗi khó khăn vất vả lắm. Khối người còn túng thiếu hơn mình. Có điều họ biết “ khéo ăn thì no, khéo co thì ấm ”. Từ sau vụ mất trộm đó, tưởng chừng đời sống của mái ấm gia đình Vinh Ba cứ bình lặng trôi đi nếu như không xẩy ra một chuyện “ động trời ” …
Vào một buổi tối đầu đông năm ngoái, trời đang yên ả, bỗng dưng có trận giông lốc như bão, sấm chớp ầm ầm làm hàng chục ngôi nhà bị tốc mái ngói, mái tôn. Cơn lốc đã quật gãy một cành xà cừ to ngang thân người trước cổng nhà Vinh Ba ném sang bên kia đường. Trời tối sầm, mưa như trút nước đến cả tiếng đồng hồ đeo tay, đem theo cái lạnh thấu xương. Đường phố bỗng chốc ngập thành sông. Đã gần hai mươi năm nay, thành phố mới phải hứng chịu một trận “ cuồng phong ” như thế khi tiết trời đã sang đông. Khi mưa vừa ngớt thì có tiếng “ binh bong … binh bong … ”. “ Ai lại đến giữa lúc mưa gió thế này nhỉ, chắc lại có việc đột xuất ”. Vinh Ba tự hỏi rồi bảo vợ ra mở cổng. Một người trẻ tuổi mặc áo mưa còn khá trẻ, “ lễ phép ” hỏi :

– Thưa cô, đây có phải nhà chú Vinh Ba không ạ?

– Đúng rồi .
– Chắc cô là … ?
– Tôi là vợ của chú Vinh Ba .
– Thế thì may quá. Cháu xin gửi cô chú gói “ bưu phẩm ” .
Vừa nói, người người trẻ tuổi nọ vừa trao gói bưu phầm cho người đối lập rồi nhanh gọn lội qua đường, lên xe máy phóng thẳng theo hướng bến xe .
Dưới ánh đèn đường, qua lớp giấy bóng kính, Minh Thư nhìn rõ chiếc hộp nhỏ màu đỏ, in điển hình nổi bật hình chiếc đồng hồ đeo tay đeo tay hiệu Thụy Sĩ vàng chóe. Thư đi như chạy vào nhà, hớn hở khoe với chồng :
– Anh Ba ơi, có người vừa gửi cho mình gói quà, chắc là đồng hồ đeo tay đeo tay .
Ngắm nhìn chiếc hộp nhỏ xinh xắn, Vinh Ba mỉm cười nhìn vợ, âu yếm :
– Chắc con trai dạo này làm ăn được nên gửi quà về nịnh mẹ đây. Vỏ hộp in hình đồng hồ đeo tay nữ mà .
Vinh Ba nhẹ nhàng gỡ tờ giấy bóng kính bọc ngoài. Mở nắp hộp. Anh giật bắn người. Một ngón tay đã ngả màu thâm tím. Không ai khác, ngón tay đó chính là của thằng Hân – con anh. Chiếc nhẫn chế tác từ ngà voi quý hiếm còn đeo ở giữa ngón tay kia có khắc chữ “ H ” xác lập điều đó. Minh Thư thét lên, mặt phẳng cắt không còn giọt máu. Tay Vinh Ba run run rút mảnh giấy đặt dưới chiếc ngón tay, lướt nhanh dòng chữ : “ Thằng Hân con ông bà đánh bạc, vay chúng tôi ba tỷ đồng chưa trả. Ông bà phải hoàn trả cho chúng tôi vào bảy giờ tối mai tại cổng sau nghĩa trang phường Yên Phong. Nếu quá thời hạn đó, chúng tôi không nhận được đủ tiền thì ông bà sẽ “ được ” nhận tiếp một cánh tay nữa của thằng Hân. Còn nếu để lộ chuyện này, con ông bà sẽ mất xác trước khi công an vào cuộc ”. Minh Thư òa khóc thảm thiết, giọng thất thanh : “ Ối giời ơi là giời, sao đời tôi lại khổ thế này … ”. Giọng Vinh Ba rít qua hai hàm răng : “ Thôi em đừng ầm ĩ như vậy, hàng xóm họ kéo đến giờ đây thì rách việc. Cứ bình tĩnh rồi tính ” …
Vừa lo tính mạng con người của con, vừa sợ việc đánh bạc của nó ảnh hưởng tác động đến con đường thăng quan tiến chức của mình, Vinh Ba đành bí mật nén nỗi đau, đưa tiền cho hai thằng đệ tử “ ruột ” giao cho đối tượng người tiêu dùng đúng hẹn, không thiếu một đồng. Khi thằng quý tử “ rách nát giời rơi xuống ” trở lại, vợ chồng Vinh Ba mới hoàn hồn và vỡ lẽ con mình …
*
Chiếc xe taxi đưa tôi từ trường bay về tới nhà Minh Thư mất gần hai tiếng đồng hồ đeo tay do tắc đường. Vừa vào nhà, Thư gục đầu vào vai tôi khóc rưng rức :
– Đời tao khổ quá Mai ơi. Ông giời đã cho anh ấy tổng thể, mà sau cuối ông ấy lại lỡ lấy đi sạch. Hu … hu …
– Thế chồng mày làm thế nào ? Có chuyện gì cứ bình tĩnh kể tao nghe nào – Tôi xúc động an ủi .
Qua câu truyện nhiều lúc bị đứt quãng bởi tiếng nấc của Thư. Tôi mới hiểu và thực sự ái ngại, thương cảm cho thực trạng của đứa bạn chí cốt. Chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần mà nó phải chịu đựng hai nỗi đau thê thảm …
Đầu tháng tư vừa qua, ông bác của quản trị Quy qua đời ở tuổi chín hai. Vinh Ba đến từ sáng sớm tham gia cùng mái ấm gia đình lo tang lễ rất chu đáo. Sau khi “ mồ yên mả ấm ” anh mới quay trở lại nhà. Nhiều người tưởng anh là người thân trong gia đình trong mái ấm gia đình. Từ sau hôm ấy, chẳng biết do bị nhiễm lạnh hay do ủ bệnh đã lâu, Vinh Ba thấy tê bì chân tay, hai mắt mờ dần, đôi lúc lại bị những cơn đau quái ác hành hạ. Anh nghiến răng chịu đau, chẳng thèm đi khám bệnh, vẫn thao tác thông thường. Có hôm đau quá, anh uống vài viên thuốc giảm đau rồi lại liên tục quản lý việc làm cơ quan hoặc chủ trì những phiên họp. Ngay cả với vợ, anh cũng giấu không cho biết bệnh tình của mình. Thấy sức khỏe thể chất giảm sút nhanh quá, nhiều lần Thư khuyên chồng đi khám bệnh, anh cứ khất lần rồi vấn đáp qua quýt … Vào một ngày đầu tuần, khi anh đang chủ trì cuộc họp chỉ huy Sở bàn tiến hành tổ chức triển khai đấu thầu một dự án Bất Động Sản quan trọng, đùng một cái một cơn đau như xé nát gan ruột làm anh ngất lịm, gục xuống chân bàn. Mọi người tá hỏa gọi xe đưa anh đi cấp cứu … Nằm tại phòng điều trị đặc biệt quan trọng dành cho bệnh nhân nặng, Vinh Ba cảm nhận được mình bị trọng bệnh. Lúc dịu cơn đau, anh đã tâm sự thật lòng mình với vợ. Rằng anh đang trong quy trình tiến độ làm thủ tục, hồ sơ bổ nhiệm chức danh Phó quản trị tỉnh nên anh cố giấu bệnh, không muốn để ai biết …
Những ngày đầu nằm viện, người kéo đến thăm anh sinh động với những xấp phong bì dày cộp và hoa quả đắt tiền. Mấy ngày sau, khi hiệu quả những xét nghiệm được Hội đồng trình độ Kết luận đúng mực : Bệnh nhân Vương Vinh Ba bị xuất huyết võng mạc, suy thận mãn tính quá trình ba do tiểu đường type 2 biến chứng và ung thư gan quy trình tiến độ cuối do rượu thì người đến thăm anh ít hẳn. Cho đến khi có Quyền Giám đốc mới thay anh quản lý việc làm cơ quan thì chẳng có ma nào đến thăm cả. Mặc dù những bác sỹ đã tập trung chuyên sâu chữa trị, nhưng bệnh tình của Vinh Ba mỗi ngày một trầm trọng hơn. Vợ anh cứ một mực đòi đưa chồng sang Nước Singapore cứu chữa, nhưng những bác sỹ khuyên không nên đi vì sự sống của anh chỉ còn tính được từng ngày. Minh Thư tuyệt vọng, đành phó mặc cho số phận. Ba ngày sau, bệnh viện trả anh về nhà trong nỗi vô vọng của vợ và người thân trong gia đình .
Ngồi bên giường bệnh, tôi không hề ngờ nổi sức khỏe thể chất của anh lại diễn biến nhanh đến thế. Mới ngày nào, Giám đốc Sở Vương Vinh Ba ở độ tuổi bốn bảy đầy sinh lực và phong độ, từng có một thời tôi trộm yêu vụng nhớ, mà giờ như một ông già tám mươi gầy kiệt, hốc hác, mắt lờ đờ, nằm co quắp như con mèo hen. Cũng may, anh vừa được tiêm một lọ thuốc giảm đau cực mạnh mà Minh Thư nhờ ông anh họ là Trưởng khoa bên Viện K mua hộ. Nếu không thì anh cứ liên tục kêu đau như bò giống. Chắc lúc này anh đang nghĩ đến Hân, thằng con “ trống gậy ” là niềm kỳ vọng ở đầu cuối của đời anh. Từ sau vụ “ vỡ trận ” ở sòng bạc Casino Bavet, bị cắt cụt một ngón tay, nó đã “ tỉnh đòn ”. Anh xin cho nó vào làm hợp đồng trong một doanh nghiệp ở ngoại ô thành phố để dễ quản trị. Nó tu trí làm ăn nên anh cũng phần nào yên tâm. Tuy nhiều lúc anh vẫn phải cho thêm tiền để nó “ tiêu vặt ” vì lương thấp .
Khi Minh Thư vừa mang cốc dinh dưỡng để bổ trợ sinh lực cho anh qua đường ống sông, Vinh Ba chợt tỉnh, cố mở to mắt nhìn vợ, giọng thều thào, đứt quãng :
– Thằng Hân đâu … mà mãi giờ này … vẫn chưa về ?
– Công ty cử nó sang xứ sở của những nụ cười thân thiện để giám sát hàng nhập. Anh yên tâm, chắc nội nhật trong ngày mai là nó về – Minh Thư vấn đáp chồng mà não cả ruột gan .
Lần tiên phong Thư nói dối chồng một việc hệ trọng. Sự cố đau lòng quá làm Thư không dám nói ra vì sợ anh … vỡ tim. Đồng nghĩa với việc mãi mãi anh không khi nào được biết thực sự – Thằng Hân con trai anh đang bị tạm giam chờ ngày hầu tòa, can tội hiếp dâm một bé gái mười ba tuổi cách đây vừa đúng một tuần, nghĩa là chỉ sau khi anh nằm viện năm ngày. Với tội danh ấy, con anh sẽ phải chịu hình phạt của pháp lý không dưới mười năm tù giam .

Tiếng con chim lợn kêu “eng éc” trên ngọn cây xà cừ trước cổng làm tôi rùng mình. Cơn mưa rả rích từ chiều làm không khí trong phòng se lạnh. Tôi kéo chiếc chăn chiên phủ tới ngang ngực cho Vinh Ba. Chợt anh đặt bàn tay gầy guộc, lạnh toát lên bàn tay tôi, đôi môi khẽ mấp máy định nói điều gì nhưng không thể. Thật trái khoáy, trước đây nhiều lần tôi định tâm sự cùng anh thì lúc nào anh cũng kêu bận. Bây giờ muốn chia sẻ cùng tôi thì anh lại chẳng thể nói được gì vì kiệt sức. Một lát sau, anh gắng gượng quay người sang phía vợ đang ngồi mé giường bên kia, chắc để nói lời “trăng trối” nhưng không kịp. Đầu anh nghẹo sang một bên rồi trút hơi thở cuối cùng trong tiếng gào khóc thê lương của Minh Thư…

Tại lễ truy điệu, mọi người xúc động lắng nghe lời điếu trầm buồn của ông Trưởng ban tổ chức triển khai Lễ tang. Đến đoạn : “ Mặc dù đã được mái ấm gia đình và những giáo sư, bác sỹ tận tình chăm nom, cứu chữa, nhưng vì bệnh nặng, Phó quản trị tỉnh, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Vương Vinh Ba đã tạ thế vào hồi … ” thì nhiều người mới biết cái chức trọng quyền cao kia mà Vinh Ba đảm nhiệm. Nhưng họ đâu có biết cái nấc thang quyền lực tối cao ấy mới chỉ bộc lộ trong tờ Quyết định chỉ định mới ký vừa ráo mực, hiện nó đang nằm im lìm trong ngăn kéo bàn thao tác của ông Chánh Văn phòng Ủy ban tỉnh. Thật nghiệt ngã, vào buổi chiều có lịch họp công bố Quyết định chỉ định cho Vinh Ba thì ngay sáng hôm ấy, anh bị đột qụy phải đi bệnh viện cấp cứu rồi ra đi mãi mãi. Thì ra ông Trưởng ban tổ chức triển khai Lễ tang đã “ ưu tiên ” trình làng cái nấc thang danh vọng ấy trong lời điếu để an ủi mái ấm gia đình và vong linh người quá cố .
Tôi thầm tiếc cho anh. Giá như anh cứ sống vô tư, lương thiện như những người thông thường khác, bằng lòng với những gì mình có. Chẳng phải tất bật, trằn trọc mất ngủ tìm mưu tính kế. Chẳng có những cuộc rượu chè, truy hoan thâu đêm, suốt sáng. Cũng chẳng phải “ hết mình ” quỵ lụy, luồn cúi, hầu hạ ai để cái sống lưng anh không bị gù, thì anh đã có một tổ ấm viên mãn mà nhiều người nằm mơ cũng không có được. Dẫu rằng anh chỉ hoàn toàn có thể ngồi đến cái ghế Trưởng phòng hoặc Phó Giám đốc Sở là quá với năng lượng của anh rồi. Trong thời đại đô thị hóa, làng xã cổ xưa bỗng chốc thành phố, thành phường ; những khu công trình, dự án Bất Động Sản mọc lên như nấm sau mưa thì ở cái vị trí ấy, anh chỉ hưởng cái lộc “ tự nhiên ” nhân ngày lễ, tết … cũng đủ để vợ con anh sung túc cả đời mà vẫn được nhìn nhận là “ liêm khiết ”. Khốn nỗi, tiền tài, vị thế, danh lợi vốn là động cơ cố hữu, là mục tiêu hướng tới của anh. Rồi những tỷ suất Phần Trăm dự án Bất Động Sản nọ, khu công trình kia làm anh thèm khát, đã thôi thúc anh bí mật lao đầu như con thiêu thân trong cuộc đua vào chốn quan trường bằng mọi giá. Có lẽ anh nghĩ, cứ có tiền là có tổng thể. Chắc anh vẫn tin câu nói của ai đó là “ chân lý ”, rằng cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Anh đã nhầm. Tiền hoàn toàn có thể “ mua quan ”, nhưng tiền không thể nào sưởi ấm được trái tim lạnh lẽo của người vợ hiền, cam chịu … những lúc đơn độc, trống trải. Tiền không hề “ đưa đường chỉ lối ” cho con anh thoát khỏi vòng lao lý. Tiền càng không hề cứu vãn được sức khỏe thể chất, tính mạng con người của bản thân khi quá ham hố cái nấc thang danh vọng mà “ cố ý ” để bệnh tật tăng trưởng đến quá trình … vô phương cứu chữa. “ Cố đấm ăn xôi ”, không lựa sức mình, thuyền nhỏ cứ cố lao ra biển lớn hòng bắt cá to, anh đã phải trả giá cho những tham vọng thái quá của mình. Âu cũng là số … một kiếp người .
Nguồn Văn nghệ số 26/2020

Viết một bình luận