Tản văn cuối tuần: Nhớ chim ri đá mùa lúa chín

Mùa lúa chín lại nhớ con chim ri đá, nhớ lại đằng đẵng cả tuổi thơ, vì nó là bạn đồng hành thuở ấy.( Thethaovanhoa. vn ) –Tản văn cuối tuần: Vẻ đẹp trong veo

Tản văn cuối tuần: Vẻ đẹp trong veo

Ngày còn chăn bò ở núi, đôi lúc tôi vẫn phát hiện những con họa mi đất, sống thành bầy, kiếm ăn trong bụi cây, người Tày vẫn gọi chúng là “ nộc chiêu ”. Đó là loài chim không hót véo von như họa mi thường, chúng phần lớn chui lủi dưới bụi cây với bộ lông màu đất, trông khá xấu, chỉ kêu những tiếng ri ri nhàm chán. Tôi không thích loài chim này, cứ mỗi lần nhìn thấy chúng, nghe chúng hót lại thấy buồn .

Thuở chăn trâu, chẳng đứa trẻ nào trong chúng tôi là không dứt đòng đòng lúa non ăn. Nếu là đòng đòng nếp thì càng tuyệt vì nó to. Đòng đòng béo ngậy, lại mát. Ngon miệng vô cùng dù biết ăn một đòng là mất một bông lúa! Mẹ bảo thế, nhưng nào có nghe!

Lúa đóng sữa, hạt thóc hoe vàng là hoàn toàn có thể cắn chắt rồi. Dứt lấy dăm bông, tết những gié lúa thành quả dứa, xong đem chùm gié lúa đó lùi tro nóng cho chín để cắn chắt suốt ngày .

Cắn chắt là một thú vui đồng quê vào những ngày chớm lạnh. Thời ấy làm gì dân thôn quê biết đến hạt dưa hạt bí, càng không biết đến hướng dương. Toàn những thứ xa xỉ quá.

Bây giờ, nhìn nam thanh nữ tú vào quán cafe nhằn hạt hướng dương, hạt bí sành điệu nhưng thử hỏi có ai cắn chắt giỏi, nhằn hạt giỏi được như ri đá. Vâng, ri đá, một loài chim của đồng quê, sống có bầy có đàn. Ri đá cắn chắt thì chẳng loài ăn hạt nào bằng .

Đã lâu tôi không thấy đàn ri đá nào. Bây giờ chúng biến đâu mất như phép phù thủy. Thế mà 50 năm trước đây ri đá nhiều vô kể. Vụ chiêm tháng 5 hoặc vụ tháng 10, khi cánh đồng lúa bắt đầu hoe vàng thì ri đá kéo về từng đàn.

Đàn ri hàng nghìn con, bay như tấm thảm Ba Tư trong cổ tích. Xa xa nhìn thấy như đám khói màu xám hoạt động. Gần hơn thì thành tấm thảm dày và lộ ra đàn chim. Tấm thảm uốn lượn rất đẹp đang bay trong gió rồi giật mình sập xuống một ruộng lúa mất dạng ! Biến nhanh như ma. Lúc ấy chỉ còn tiếng rích rích, đàn ri mải mê kẹp mỏ vào những bông lúa cắn chắt ! Chúng nhằn lấy hạt, vỏ trấu thì nhè ra. Không đuổi kịp đàn ri thì mất hàng nửa ruộng lúa chỉ trong nửa giờ .
Chú thích ảnhĐàn ri đi qua, gié lúa chỉ còn vỏ trấu, nó ăn sạch chén gọn như lau như li !
Tôi đã từng nuôi ri đá trong lồng cây đế. Loài ri đá rất mạnh dạn. Bị bắt nhốt, nó nhảy loạn xạ tìm đường thoát ra nhưng không phải nó hoảng sợ. Khi đổ thóc vào cóng là nó nhào đến ngay. Có chết cũng phải ăn đã. Nó say sưa kẹp những hạt thóc vào mỏ và trong chớp mắt vỏ thóc bay xuống đáy lồng, hạt gạo trôi xuống dạ dày. 10 hạt như 10, vỏ trấu bị tách ra giống nhau như mỏ nó là cái máy tách hạt được lập trình cẩn trọng. Vài phút sau, cóng thóc đã sạch trơn !

Viết một bình luận